Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Từ chương trình ca nhạc - kể chuyện "Góc phố danh vọng": Mở ra nhiều hy vọng

Rạp Công nhân 42 Tràng Tiền không lớn nhưng ắt các hàng ghế kín chỗ. Đa phần trong số họ là người trẻ nhưng cũng không ít đứa ở độ tuổi đứng tuổi. Buổi diễn kéo dài 2,5 tiếng. Không có ai bỏ về giữa chừng, những tiếng cười, tiếng vỗ tay không ngớt khi buổi diễn chấm dứt. Dù mới chỉ là một "góc phố" nhỏ trên con đường tiến ra "đại lộ" của danh vọng nhưng rõ ràng, đó là sự tìm tòi, cụ đáng ghi nhận của những người trẻ và niềm say mê đã đi đúng hướng.

Nếu ai đã từng xem "Góc phố danh vọng" lần trước nhất ra mắt tháng 8/2012 thì có thể thấy, phiên bản 2013 đã có nhiều đổi mới. Vẫn câu chuyện về con tuần lộc mang tên Ruldoph trở nên người, trên đường đi Ruldoph gặp, yêu và quyết tâm giành lấy tình ái của Roxanne - một cô ca sĩ bị đuổi việc vì không có tài. Trong khi đó, hoàng tử Flint lại đem lòng yêu Roxanne một cách thật tình và mong muốn đem lại hạnh phúc cho cô. Trong câu chuyện còn có nhân vật bà chủ quán bar Bessie sống thiếu tình người, khát khao danh vọng, "Santa đời thứ 13" đầy toan tính đi tìm con tuần lộc của gia đình… Điểm trội của "Góc phố danh vọng" là cách kể chuyện dí dỏm, có duyên và rất gần gụi với giới trẻ. Nhiều câu thoại đắt, táo tợn hơn và nhiều từ ngữ của "cư dân mạng" cũng được dùng tạo nên những tiếng cười sảng khoái. Dĩ nhiên, "Góc phố danh vọng" không chỉ có những tiếng cười. Đằng sau một Rudolph đầy thù hận, một Roxanne ích kỷ, thèm khát danh vọng và tiền nong, một hoàng tử Flint si tình… là những thông điệp sâu sắc về cuộc sống và hạnh phúc. Những vấn đề nổi cộm trong showbiz Việt như nhân tài, sự đố kỵ, giải thưởng, đại gia, khoe thân… cũng được đưa lên sân khấu một cách hí hước nhưng cũng rất thâm thúy.

Một cảnh trong “Góc phố danh vọng” phiên bản 2013.

Một điểm cộng nữa cho "Góc phố danh vọng" 2013 là cả ba diễn viên chính (vai nàng Roxanne, hoàng tử Flint và Rodolph) đều là những người đã dự tác phẩm này vào năm ngoái và ở họ đã có sự tiến bộ rõ rệt. Nếu nàng Roxanne (Việt Nga) và hoàng tử Flint (Bùi anh quân) năm ngoái còn bị đánh giá là diễn chưa "đến" thì năm nay đã có sự "lột". Nàng Roxanne đỏng đảnh, điệu đà và đầy tham vọng được Việt Nga hóa thân khá "tròn vai" bằng cách bộc lộ ngôn ngữ hình thể tốt và vũ đạo rất "ổn". Hoàng tử Flint diễn xuất tự nhiên và nhất là giọng hát truyền cảm. Chú tuần lộc Rudolph (Vũ Đỗ Quang Minh) vẫn giữ được tư thế ổn định, có phần làm chủ sàn diễn tốt hơn. Một điểm nhấn khác trong dàn diễn viên năm nay là Bảo Trâm Idol vào vai bà chủ phòng trà Bessie. Bảo Trâm với giọng hát chuẩn đã cơ bản khắc họa được hình ảnh một bà chủ phòng trà già đời, mánh khóe, đầy đố kị và tham vọng. Bên cạnh đó, vũ đạo năm nay được dàn dựng đẹp mắt, có điểm nhấn, nhiều đoạn tạo được ấn tượng mạnh cho người xem như đoạn mở màn, kết thúc và đoạn các vũ công luyện tập tại phòng trà… Các bài hát nức danh được "Việt hóa" thành công. Cách bài trí sàn diễn, chuyển cảnh, chuyển màn, đạo cụ sàn diễn đơn giản nhưng hợp lý.

Điểm trừ của "Góc phố danh vọng" chính là hệ thống âm thanh đôi lúc còn "sạn" khiến một số đoạn hội thoại bị gián đoạn, không rõ lời. Dàn diễn viên chưa đích thực đồng đều về hình thể, một đôi đoạn múa còn loạc choạc. Vai diễn của Santa đời thứ 13 đôi chỗ diễn xuất bị quá đà trở thành "bắng nhắng", bà chủ phòng trà Rossie chưa đạt đến độ "nguy hiểm" cần có. Vai diễn của Rodolph và Roxanne phải "dùng" đến giọng hát của Hoàng Phương và Huệ Chi nên cũng giảm phần nào tính hấp dẫn. Bên cạnh đó, kết cấu câu chuyện để bà Rossie bị Rodolph giết chết đột ngột và khó hiểu. Do tác phẩm hướng đến khán giả trẻ nên nhiều ngôn từ được sử dụng rộng rãi trong cộng đồng mạng nhưng không hiệp khi đưa lên sân khấu. Cách kể chuyện tương đối có duyên và mạch lạc nhưng nhìn tổng thể còn dông dài, đôi chỗ lan man không cấp thiết.

Với nguồn kinh phí hạn hẹp và thời gian luyện tập ngắn, ekip của "Góc phố danh vọng" đã làm được điều mà nhiều nhà hoạt động chuyên nghiệp mong muốn: kéo khán giả đến rạp, nhất là khán giả trẻ. Rõ ràng một điều rằng, người trẻ không lạnh nhạt với sàn diễn kịch cũng như các loại hình nghệ thuật hàn lâm như giao hưởng, opera hay ballet, điều quan trọng là những tác phẩm có "xuất xứ" nước ngoài phải được "Việt hóa" và phản ảnh được những vấn đề mà xã hội đang quan hoài, mô tả được tâm tư, tình cảm của những người trẻ. Cách làm nghệ thuật của những người trẻ rất đáng để chúng ta suy ngẫm. Họ không chỉ nhiệt huyết, tự tín, có khả năng "bùng nổ" những ý tưởng mới mà họ còn biết cách tổ chức sự kiện bài bản và chuyên nghiệp. Từ vòng casting diễn viên đến thành lập các bộ phận phục vụ vở diễn họ đều làm rất "chuẩn". "Ngoạn mục" nhất phải xem cách họ "tiếp thị" cho tác phẩm của mình. Không chỉ tìm nhà tài trợ, nhà bảo trợ thông tin, một facebook mang tên "Góc phố danh vọng" ngay tức khắc xuất hiện để những người trẻ thảo luận thông báo, cập nhật hình ảnh tập dượt, lịch biểu diễn và cả "bán vé"… "Góc phố danh vọng" đã thành công nhờ những công cụ truyền thông đơn giản nhưng hiệu quả như thế.

Cầm tờ giới thiệu chương trình trên tay, tôi đọc đi đọc lại và thấy ý hợp tâm đầu với những lời tâm tình của tổng đạo diễn chương trình thế hệ 9x Nguyễn Phi Phi Anh: "Cho đến giờ khắc này, khi đã trải qua nhiều sóng gió và đối mặt với đủ thứ bất thần trên con đường thực hiện chương trình, tôi nhận ra rằng, Danh Vọng cũng có dăm bảy loại. Thứ Danh Vọng mà tôi và đồng bọn của mình muốn, không nhất thiết phải đắt tiền, không một mực phải ngọt ngào, ầm ĩ, nhưng nó vẫn phải là thứ Danh Vọng trải qua nhất". Và hẳn nhiên, những gì mà Phi Anh và "đồng bọn" của cậu (theo các nói của Phi Anh) trình bày sau 4 show diễn của "Góc phố danh vọng", họ đã chạm tay tới Danh Vọng theo cách hiểu riêng của những người trẻ, dù là bước khởi đầu, rất nhỏ thôi nhưng cũng rất trải qua và đáng trân trọng